Add parallel Print Page Options

Gióp Cho Rằng Kẻ Gian Ác Thường Không Bị Phạt

21 Bấy giờ Gióp trả lời và nói:

Xin nghe kỹ những gì tôi nói;
Nghe tôi trình bày là các anh đã trực tiếp an ủi tôi.
Xin chịu khó nghe tôi khi tôi phát biểu;
Sau khi tôi nói rồi, các anh có thể mặc tình chế giễu tôi.
Về phần tôi, có phải tôi phàn nàn loài người chăng?
Nếu thế thì tại sao tôi không thể nhẫn nại được chứ?
Hãy nhìn tôi đây và lấy làm kinh ngạc đi;
Các anh cứ lấy tay che miệng các anh lại đi.
Tôi kinh hãi mỗi khi tôi nghĩ đến cảnh tôi đang chịu;
Da thịt tôi cứ nổi gai ốc cùng mình.
Tại sao kẻ gian ác cứ sống mãi và được cao niên trường thọ?
Tại sao quyền lực của chúng cứ mỗi ngày một mạnh thêm?
Chúng nhìn thấy con cái chúng trưởng thành thạnh đạt;
Mắt chúng thấy cháu chắt chúng sum họp vui vầy.
Nhà của chúng an toàn, không gì phải lo sợ;
Roi của Ðức Chúa Trời không đụng tới chúng chút nào.
10 Các bò đực của chúng gây giống không hề bị thất bại;
Các bò cái của chúng sinh đẻ chẳng bao giờ bị sảo thai.
11 Chúng sai các con thơ chúng ra đi như một đàn chiên nhỏ;
Các con cái chúng tung tăng vui đùa với nhau.
12 Chúng nhảy múa theo tiếng trống cơm và hạc cầm vui nhộn;
Chúng hân hoan nhảy nhót theo điệu kèn sáo trỗi lên.
13 Chúng được sống những ngày đầy vinh hoa phú quý;
Chúng qua đời và xuống âm phủ bình an.
14 Chúng nói với Ðức Chúa Trời, “Hãy dang xa chúng tôi.
Chúng tôi không muốn biết các đường lối Ngài.
15 Ðấng Toàn Năng là ai mà chúng tôi phải thờ phượng?
Chúng tôi sẽ được lợi gì khi cầu nguyện với Ngài?”
16 Này, các phước hạnh của chúng không ở trong tay chúng;
Tôi không muốn dính líu đến ý đồ của phường gian ác ấy.
17 Có bao phen đèn của phường gian ác bị vụt tắt?
Có mấy lần phần của chúng bị chuốc lấy tai ương?
Có mấy khi chúng bị cơn thịnh nộ của Ngài giáng xuống?
18 Có khi nào chúng như rơm rạ gặp gió lốc tốc đi?
Hay như rác rến bị cuồng phong cuốn mất?
19 Các anh có thể nói, “Biết đâu Ðức Chúa Trời chất chứa tội của nó để sau nầy sẽ giáng hình phạt trên con cháu nó thì sao?”
Nhưng tôi thiết nghĩ, “Chính nó phải bị báo trả trực tiếp để nó biết hậu quả của tội ác nó đã gây ra.”
20 Ước gì chính mắt nó chứng kiến cảnh nó bị tiêu diệt,
Và chính nó phải uống cơn thịnh nộ của Ðấng Toàn Năng.
21 Vì nó có thể làm gì được cho gia đình của nó còn ở lại,
Sau khi nó ra đi vì tuổi thọ của nó đã hết rồi chăng?
22 Ai dám dạy Ðức Chúa Trời thế nào là hiểu biết,
Trong khi chính Ngài phán xét các đấng ở trên cao chăng?
23 Có người chết đi trong khi tràn đầy sức lực;
Sống an nhàn và rất mực an ninh.
24 Thân thể của người ấy thật phương phi mập mạnh;
Xương tủy người ấy đầy nhựa sống tuôn tràn.
25 Trong khi người khác lại qua đời trong đắng cay đói khổ;
Suốt cuộc đời không được hưởng một chút phước hạnh gì.
26 Rồi cả hai cùng bị chôn vùi vào bụi đất,
Ðể mặc cho giòi bọ rúc rỉa thịt mình.
27 Này, tôi biết rõ các anh đang nghĩ gì;
Tôi biết ngay cả ý các anh định dùng để chứng tỏ tôi sai.
28 Vì các anh hỏi, “Nhà của người quyền quý ở đâu?
Còn lều của phường gian ác ở nơi nào?”
29 Các anh chưa hề hỏi những khách lữ hành sao?
Các anh không chấp nhận các bằng chứng của họ ư?
30 Chẳng phải kẻ ác đã được để dành cho ngày hủy diệt sao?
Há nó được thoát nạn trong ngày thịnh nộ sao?
31 Ai dám nói thẳng vào mặt nó về nếp sống gian ác của nó?
Ai có thể báo trả nó về những khổ đau nó gây ra cho người khác?
32 Thế mà khi chết nó lại được khiêng đến tận nơi phần mộ;
Và có người được cắt đặt để canh gác mồ mả của nó.
33 Những cục đất trong thung lũng thật êm ái cho nó;
Mọi người theo sau nó và vô số người đi trước nó.
34 Vì thế những lời an ủi của các anh đối với tôi đều vô ích;
Những giải đáp của các anh chẳng giúp cho tôi được gì, vì thảy đều không đúng.

Gióp Yêu Cầu Các Bạn Nghe Mình Nói

21 Gióp đáp lời:
Xin các anh lắng nghe lời tôi nói,
    Đó là cách các anh an ủi tôi.
Xin kiên nhẫn cho tôi thổ lộ,
    Xong rồi, các anh có quyền cười chê.
Nào tôi có phiền trách loài người?
    Tôi không được quyền nóng giận sao?
Xin các anh chú ý nghe tôi,
    Rồi các anh sẽ sững sờ, không thốt nên lời.[a]
Khi nghĩ đến, tôi kinh hoàng,
    Toàn thân run bần bật.

Kẻ Ác Sống Thảnh Thơi

Tại sao bọn gian ác được sống,
    Lại còn sống lâu và quyền thế?
Chúng nhìn thấy dòng dõi chúng ổn định,
    Con cháu chúng vững vàng.
Chúng sống trong nhà, bình an, không lo sợ,
    Ngọn roi của Đức Chúa Trời không hề giáng xuống chúng.
10 Bò đực chúng truyền giống không thất thoát,
    Bò cái chúng sinh con không sẩy thai.
11 Chúng cho trẻ thơ mình chạy tung tăng như đàn chiên,
    Trẻ con mình nhảy múa,
12 Ca hát theo tiếng trống, tiếng đàn lia,
    Vui đùa theo tiếng sáo.
13 Bọn gian ác tận hưởng ngày đời mình trong cảnh giàu sang,
    Rồi về cõi chết trong giây lát.
14 Chúng nói với Đức Chúa Trời: “Xin lìa xa chúng tôi,
    Chúng tôi không muốn học biết đường lối Ngài!
15 Đấng Toàn Năng là gì mà chúng tôi phải phụng thờ?
    Cầu khẩn Ngài có lợi gì cho chúng tôi?”
16 Chúng có nắm trong tay mình sự giàu sang của chúng không?
    Tôi tránh xa mưu đồ kẻ ác!

Kẻ Ác Không Bị Trừng Phạt

17 Có bao lần đèn kẻ ác bị dập tắt,
    Tai họa giáng xuống chúng,
    Đức Chúa Trời nổi giận hình phạt chúng,
18 Chúng tựa như rơm trước ngọn gió,
    Như trấu bị bão cuốn đi?
19 Các anh nói: “Đức Chúa Trời để dành tội ác chúng cho con cháu.”
    Xin Ngài báo trả tội nhân để chúng biết thân!
20 Xin cho chính mắt chúng nhìn thấy cảnh diệt vong,
    Xin cho chúng uống cơn phẫn nộ của Đấng Toàn Năng!
21 Vì chúng chẳng màng điều gì xảy đến cho gia đình,
    Sau khi chúng qua đời.
22 Ai dám dạy Đức Chúa Trời,
    Khi chính Ngài xét xử ngay cả các thiên thần?
23 Người này sống thảnh thơi, an nhàn,
    Khỏe mạnh đến khi chết:
24 Thân thể căng tràn nhựa sống,
    Tủy xương vẫn còn tươi tốt.
25 Người kia chết, cả đời cay đắng,
    Chưa hề nếm phước hạnh là gì.
26 Cả hai đều nằm trong bụi đất,
    Bọ dòi bao phủ cả hai.

Kẻ Ác Được Chôn Cất Vẻ Vang

27 Này, tôi biết rõ ý tưởng các anh,
    Các anh mưu toan bức hiếp tôi.
28 Các anh hỏi: “Nhà bọn cường hào ở đâu?
    Lều trại bọn gian ác ở đâu?”
29 Sao các anh không hỏi khách lữ hành?
    Sao không nhận lời chứng của họ?
30 Rằng kẻ ác được tha trong ngày tai họa,
    Được thoát trong ngày thịnh nộ?
31 Ai dám buộc tội kẻ ác ngay mặt nó?
    Ai dám báo trả điều nó làm?
32 Khi kẻ ác được đưa đến nghĩa trang,
    Phần mộ nó có người canh gác.
33 Các nắm đất trong trũng cũng êm dịu cho nó.
    Mọi người đều đưa đám nó,
    Kẻ trước, người sau, nhiều vô số.
34 Vậy, sao các anh tưởng có thể an ủi tôi với chuyện vô lý?
    Những lời giải đáp của các anh chỉ là dối gạt!

Footnotes

  1. 21:5 Nt: lấy tay che miệng